Giới thiệu truyện:
Giới thiệu: 【Đã hoàn thành phần chính văn】
Thời Tích xuyên không tới thời đại tinh tế tương lai, nơi các chủng tộc vô cùng đa dạng.
Tại đây, người ta đặc biệt chú trọng đến việc tối ưu hóa nòi giống. Để đảm bảo thế hệ sau có bộ gen ưu việt nhất, gen của tất cả các chủng tộc trí tuệ đều được đưa vào hệ thống ghép đôi. Khi mức độ tương thích đạt từ 90% trở lên, hai bên bắt buộc phải kết hôn.
Kho dữ liệu gen của Đế quốc đã tìm cho Thời Tích một đối tượng với độ tương thích lên đến 100%. Đối phương sở hữu đường nét gương mặt sắc sảo, đôi mắt thâm trầm sâu thẳm, vóc dáng cao lớn vững chãi, ngoại hình hoàn hảo không chút tì vết. Là một người cực kỳ cuồng cái đẹp, Thời Tích vui vẻ chấp nhận ngay.
Thế nhưng, ngay ngày đầu tiên sau khi đăng ký kết hôn, Thời Tích bỗng nhiên phát hiện người chồng có nhan sắc cực phẩm của mình lại có đuôi. Có đuôi thì cũng thôi đi, điều khiến cô tuyệt vọng hơn chính là: nguyên hình chủng tộc của chồng mình lại là một con rắn!
# Chuyện về việc tôi rất sợ rắn nhưng lại kết hôn với một con rắn #
# Đừng có qua đây, cho dù anh là chồng tôi cũng không được đâu #
Là chủng tộc cấp cao nhất trong tinh tế, hình dạng nhân loại của Lạc Khắc Lặc Tư tuấn mỹ không góc chết, mà nguyên hình chủng tộc cũng có thể coi là hoàn mỹ. Tiếc rằng cấp bậc gen của anh quá mạnh mẽ, ngoại trừ bạn đời định mệnh, không có gen của giống cái nào có thể ghép đôi thành công với anh.
Cho đến một ngày, bạn đời định mệnh của Lạc Khắc Lặc Tư cuối cùng cũng xuất hiện. Hai người có độ tương thích gen 100%, vừa gặp đã yêu và nhanh chóng đăng ký kết hôn.
Chỉ có một điều khiến Lạc Khắc Lặc Tư không hiểu lắm, chính là dường như đối phương có chút hiểu lầm về nguyên hình của anh. Nguyên hình của anh chỉ là trông giống rắn thôi, chứ thật sự không phải là rắn đâu mà.
-------------------------
Truyện mới sắp lên sóng: 《Sau khi bị hiến tế cho Tà thần, tôi mất trí nhớ》
Giới thiệu:
Tô Lăng bị đem hiến tế cho Tà thần. Nghi thức hiến tế rất thành công, chỉ tiếc là cô đã mất trí nhớ.
Sau khi mất trí nhớ, Tô Lăng kinh hoàng nhận ra mình đang bị trói trên một tế đàn đen kịt, khắp người đầy rẫy vết thương. Máu tươi không ngừng tuôn ra, theo rãnh của tế đàn chậm rãi chảy vào trận pháp phức tạp dưới mặt đất.
Cách đó không xa, một người đàn ông thần sắc lạnh lùng, quanh thân bao phủ bởi hơi thở hắc ám nhưng khí chất lại thanh cao như thần linh. Nhìn đối phương đạp lên vũng máu chậm rãi tiến về phía mình, Tô Lăng có chút ngẩn ngơ:
“Xin hỏi... anh đến để giết tôi sao?”
“Ta đến để đón nàng về nhà, tân nương của ta.”
***
Tà thần Khắc Lý Di Tư vì nỗi đau mất đi người yêu mà chìm vào giấc ngủ sâu suốt hàng ngàn năm, thế gian từ đó không còn thần linh. Cuối cùng cũng có một ngày, Ngài được đánh thức khỏi giấc ngủ dài đằng đẵng không thấy ánh mặt trời.
Thứ đánh thức Ngài chính là dòng máu của người yêu cũ mà Ngài hằng ghi nhớ. Tà thần nổi giận, san bằng toàn bộ hiện trường hiến tế, tất cả mọi người trong nháy mắt đều tan thành mây khói.
Ngoại trừ Tô Lăng. Cô được Tà thần dịu dàng ôm vào lòng, vuốt ve chữa lành mọi vết thương.
“Tại sao lại nói tôi là tân nương của anh?”
“Bởi vì chúng ta đã kết hôn rồi.”
# Hiến tế tương đương với kết hôn, hiến tế hoàn tất có nghĩa là đã kết hôn #
# Logic của Tà thần rất thông suốt, hợp lý tự nhất quán, không có bất kỳ vấn đề gì #
Tags: Tình hữu độc chung, Thiên tác chi hợp, Xuyên không, Tinh tế, Điềm văn, Nhẹ nhàng.
Nhân vật chính: Thời Tích, Lạc Khắc Lặc Tư.
Tóm tắt một câu: Chuyện về việc tôi sợ rắn nhưng lại kết hôn với một con rắn.
Lập ý: Thảo luận về sự bao dung giữa đa dạng các chủng tộc.